Warning: Constant WP_MEMORY_LIMIT already defined in /home/caocap/public_html/wp-config.php on line 103

Deprecated: trim(): Passing null to parameter #1 ($string) of type string is deprecated in /home/caocap/public_html/wp-content/plugins/fixed-toc/frontend/html/class-dom.php on line 98
Sự Im Lặng Của Bầy Cừu ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB - Friend.com.vn

Sự Im Lặng Của Bầy Cừu ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB


Deprecated: trim(): Passing null to parameter #1 ($string) of type string is deprecated in /home/caocap/public_html/wp-content/plugins/fixed-toc/frontend/html/class-dom.php on line 98

su im lang cua bay cuuThông tin sách

Tác giả : Thomas Harris

Download sách Sự Im Lặng Của Bầy Cừu ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH KINH ĐIỂN

Ebook

Định dạng PDF Download

Định dạng PRC Download

Định dạng EPUB Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

Bạn đọc cảm nhận

Là một fan của truyện trinh thám, mình không thể bỏ qua quyển này được. Biết đến qua sự giới thiệu của giáo viên đã dạy mình suốt bốn năm cấp hai nên về nhà lên mạng tìm phim để xem thử. Nghe kể đã thấy hấp dẫn rồi. Mình là mình hơi bị kết mấy cái liên hoàn án, nhất là giết người chặt thây giấu xác vân vân và mây mây. Cái quá trình để đưa hiện thực ra trước ánh sáng rất hay, rất hấp dẫn, rất phấn khích. Mình thích cái cách mà anh tội phạm giết người, đủ ghê rợn, ái chà chà, giết rồi lột da, một tâm lý biến thái vặn vẹo điển hình…

Đọc mà phát run cho nữ nhân vật FBI Clarice Starling với việc cô phải đương đầu với tên sát nhân chuyên lột da người cho những tác phẩm kinh dị của hắn. thích nhất là phần đấu trí giữa cô và tên bác sĩ ăn thịt người Hanibal Lecter – ngoài việc hắn nguy hiểm thì phải công nhận là tác giả làm cho nhân vật này được thể hiện rất thông minh, gần như cái gì cũng đoán được kể cả tâm lý của nữa FBI luôn… để rồi cuối cùng khi hắn không biết làm thế nào mà thoát được khỏi nhà tù thì đã viết thư nói cho Clarice Starling biết về những bí mật ám ảnh cô và hẹn ngày tái ngộ… sợ đến hồi cuối luôn.

Nhà văn Thomas Harris là một bậc thầy trong việc xây dựng các tình tiết hồi hợp, gây cấn đến nghẹt thở. Theo dõi câu chuyện Sự im lặng của bầy cừu, tôi thật sự bị hút hẳn vào vòng xoáy của những suy luận, những mắc xích dù là nhỏ nhất. Tất cả khiến tôi phải căng mọi giác quan ra, tự đặc mình vào vị trí của Clarice Starling, một cô sinh viên tập sự của FBI, lúc thì lại là đặc vụ Crawford, lại có khi là tên giết người Bill Bò Mộng để thử sắp xếp, xâu chuỗi các sự kiện, xem xét các dấu vết để tìm được chút manh mối. Mỗi khoảnh khắc giống như được chuyển thể thành ngôn ngữ điện ảnh dưới ngòi bút của Thomas Harris. Câu chuyện cuốn hút tôi ngay từ trang sách đầu tiên. Và khi đóng sách lại, cái nhịp thở hồi hợp, gấp gáp dường như vẫn chưa dịu hẳn.

Trong mỗi nhân vật là một góc con người với tất cả những hoàn cảnh khác nhau. Đọc để hiểu, đọc để tránh và đọc để cùng thử thách trí tuệ, óc quan sát, phán đoán của chính mình… đó là những gì tôi đã trải nghiệm cùng Sự im lặng của bầy cừu.

Trích đoạn sách hay

Khoa nghiên cứu về thái độ con người, chuyên trách các vụ án mạng hàng loạt, nằm ở tầng trệt của trường Quantico. Clarice Starling đang tiến bước, mặt đỏ gay khi chạy về quá nhanh từ trường bắn Hoggan Alley. Vài cọng cỏ dính đây đó trên đầu cô còn cái áo khoác anôrac có vết dơ vì cô đã nằm xuống đất trong lúc thực tập một chuyên án bắt người phức tạp.

Không có ai tại quầy tiếp tân, vì thế nhìn vào cửa kính cô làm xù tóc mình. Cô biết mình không cần phải trang điểm chi cho tỉ mỉ. Hai bàn tay có mùi thuốc súng nhưng cô không có thời giờ để rửa. Ông Crawford, người chỉ huy ban nãy bảo cô phải đến gặp ông ta ngay.

Chỉ có một mình Jack Crawford đang ngồi trong dãy văn phòng bề bộn. Ông đang đứng nói chuyện điện thoại với một người nào đó, đây là lần đầu tiên từ hơn một năm nay cô mới có dịp ngắm nhìn ông từ đầu đến chân. Và hình ảnh này làm cô lo lắng.

Lúc bình thường, Crawford giống một người kỹ sư trung niên khỏe mạnh, và có thể đã chơi bóng chày để trả tiền học của mình, một người chụp banh thông minh, biết cách chốt giữ khung thành của đội mình. Nhưng ông đã gầy đi, cổ sơ mi mở rộng ra và đôi mắt đỏ ngầu có quầng thâm. Bất cứ ai cũng đều biết Khoa nghiên cứu về thái độ con người đang gặp nhiều khó khăn. Mình hy vọng là ông ta không bắt đầu uống rượu. Clarice thầm nghĩ. Mà điều này dường như khó có thể xảy ra.

Crawford kết thúc cuộc nói chuyện bằng một cái “Không” đanh thép, rồi mở tập hồ sơ của Clarice Starling ông đang kẹp trong nách.

– Starling, Clarice, xin chào cô – ông nói.

– Xin chào ông – Cô đáp lại với một nụ cười lễ phép.

– Tôi hy vọng không làm cô lo sợ khi cho gọi cô đến đấy chứ?

– Thưa không. “Nhưng điều đó không hẳn như thế,” cô thầm nghĩ.

– Huấn luyện viên của cô có nói cô là một trong những người giỏi nhất của toán.

– Tôi hy vọng thế, nhưng họ không nói gì với tôi cả.

– Thỉnh thoảng tôi có hỏi ý kiến của họ.

Điều này làm cho Clarice phải ngạc nhiên, bởi cô đã liệt kê Crawford vào hàng ngũ các trung sĩ tuyển mộ đạo đức giả.

Chính vì đặc tính của cuộc thảo luận chuyên đề về tội phạm học của nhân viên đặc biệt Crawford, được trường đại học Virginie mời, đã thúc đẩy cô làm việc cho FBI. Sau khi được thu nhận vào trường, cô đã viết một tin nhỏ cho ông, nhưng ông không bao giờ phúc đáp, hoặc để ý đến cô, đã được ba tháng kể từ khi cô đến đây.

Dù Starling xuất thân từ một gia đình mà người ta không bao giờ nài xin ân huệ hoặc tình bạn, nhưng cô vẫn không hiểu được thái độ của Crawford. Dù có nuối tiếc, cô vẫn nhận thấy mình có thiện cảm với ông.

Hiển nhiên là mọi việc xảy ra không được suôn sẻ cho ông. Ngoài trí thông minh, có một chút gì đó tinh tế trong con người đàn ông này. Clarice liền nhận ra màu sắc và loại vải của quần áo ông, không kể đến cái khía cạnh “đồng phục” của bất cứ một nhân viên nào của FBI. Hôm nay ông rất chải chuốt, làm như thể ông muốn hòa lẫn vào trong đám đông.

– Tôi nghĩ có công việc làm cho cô đây. Cũng không hẳn là một công việc làm, chính xác hơn là một nhiệm vụ lý thú đấy. Cô hãy dẹp đi mấy thứ trên chiếc ghế của Berry và ngồi xuống đấy. Cô có biết là một khi tốt nghiệp, cô sẽ vào làm trong ban chúng ta không?

– Đúng vậy.

– Cô được đào tạo khá tốt về ngành pháp y, nhưng chưa có kinh nghiệm chiến trường, đúng không? Thông thường chúng tôi đòi hỏi phải là sáu năm.

– Bố tôi là nhân viên trực đêm của thành phố. Tôi không đến nỗi ngu dốt đến thế đâu.

Crawford chỉ mỉm cười.

– Cô có hai bằng cấp, một về tâm lý học và một về tội phạm học, và bao nhiêu lần thực tập tại một Trung tâm bệnh tâm thần trong lúc hè… hai lần phải không?

– Vâng, hai lần.

– Giấy phép hành nghề về tâm lý xã hội học của cô vẫn còn hiệu lực chứ?

– Còn hai năm nữa. Tôi xin được nó trước khi ông làm cuộc thảo luận chuyên đề của ông… và trước khi quyết định gia nhập vào FBI.

– Cô có được bằng cấp không đúng lúc khi được tuyển mộ.

Starling chỉ gật đầu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *